Tứ diệu đế. Tại sao chúng ta ở đây? Tại sao chúng ta không hài lòng với cuộc sống của mình? Nguyên nhân của sự không đạt yêu cầu của chúng ta là gì? Làm thế nào chúng ta có thể nhìn thấy sự kết thúc của sự không thỏa mãn và trải nghiệm hòa bình vĩnh cửu? Giáo lý của Đức Phật dựa trên Tứ Diệu Đế. Nhận thức được những Chân lý này là nhận thức và thâm nhập vào bản chất thực sự của sự tồn tại, bao gồm sự hiểu biết đầy đủ về bản thân. Khi chúng ta nhận ra rằng mọi sự vật hiện tượng đều là tạm thời, là đối tượng của đau khổ và không có bất kỳ thực tại thiết yếu nào, chúng ta sẽ tin chắc rằng hạnh phúc đích thực và lâu dài không thể tìm thấy trong của cải vật chất và thành tựu thế gian, rằng hạnh phúc đích thực chỉ được tìm kiếm bằng tinh thần. sự thanh khiết và sự tu dưỡng của trí tuệ. Tứ Diệu Đế là một khía cạnh rất quan trọng trong giáo lý của Đức Phật. Đức Phật đã nói rằng chính vì chúng ta không hiểu được Tứ Diệu Đế mà chúng ta đã tiếp tục đi vòng trong vòng sinh tử. Trong bài giảng đầu tiên của Đức Phật, bài kinh Dhammachakka, mà Ngài đã thuyết cho năm nhà sư tại vườn Lộc Uyển ở Sarnath là về Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo. Tứ Diệu Đế là gì? Chúng như sau: Khổ đế của Dukkha Sự thật cao quý về nguyên nhân của Dukkha Khổ đế về con đường dẫn đến sự kết thúc của Dukkha Có nhiều cách hiểu từ tiếng Pali 'Dukkha' . Nó thường được dịch là 'đau khổ' hoặc 'không thỏa mãn', nhưng thuật ngữ này được sử dụng trong Tứ Diệu Đế có một ý nghĩa sâu hơn và rộng hơn. Dukkha không chỉ chứa đựng ý nghĩa thông thường của đau khổ, mà còn bao gồm những ý tưởng sâu sắc hơn như sự không hoàn hảo, nỗi đau, sự vô thường, sự bất hòa, sự khó chịu, sự bực bội, hoặc nhận thức về sự không đầy đủ và thiếu sót. Tựu trung lại, Dukkha bao gồm đau khổ về thể xác và tinh thần: sinh, suy, bệnh, chết, hòa nhập với điều khó chịu, tách biệt khỏi điều dễ chịu, không đạt được điều người ta mong muốn. Tuy nhiên, nhiều người không nhận ra rằng ngay cả trong những khoảnh khắc vui vẻ và hạnh phúc cũng có Dukkha bởi vì những khoảnh khắc này đều là trạng thái vô thường và sẽ qua đi khi điều kiện thay đổi. Do đó, sự thật của Dukkha bao gồm toàn bộ sự tồn tại, trong hạnh phúc và nỗi buồn của chúng ta, trong mọi khía cạnh của cuộc sống của chúng ta. Chừng nào chúng ta còn sống, chúng ta còn phải chịu sự thật này một cách sâu sắc. Một số người có thể có ấn tượng rằng nhìn cuộc sống dưới góc độ Dukkha là một cách nhìn cuộc sống khá bi quan. Đây không phải là cách nhìn bi quan mà là cách nhìn cuộc sống thực tế. Nếu một người đang mắc bệnh và không chịu nhận ra sự thật là mình bị bệnh, và do đó từ chối tìm cách chữa trị, chúng ta sẽ không coi thái độ tinh thần đó là lạc quan, mà chỉ đơn thuần là ngu ngốc. Do đó, dù lạc quan hay bi quan, người ta không thực sự hiểu được bản chất của cuộc sống, và do đó không thể giải quyết các vấn đề của cuộc sống theo quan điểm đúng đắn. Tứ Diệu Đế bắt đầu với việc nhận biết Dukkha và sau đó tiến hành phân tích nguyên nhân của nó và tìm ra phương pháp chữa trị. Nếu Đức Phật dừng lại ở Sự thật của Dukkha, thì người ta có thể nói rằng Phật giáo đã xác định được vấn đề nhưng chưa đưa ra phương pháp chữa trị; nếu đúng như vậy thì tình người là vô vọng. Tuy nhiên, không chỉ Chân lý Dukkha được công nhận, Đức Phật tiến hành phân tích nguyên nhân của nó và cách chữa trị nó. Làm sao Phật giáo có thể bị coi là bi quan nếu biết cách chữa trị cho vấn đề? Trên thực tế, đó là một sự giảng dạy chứa đầy hy vọng. Ngoài ra, dù Dukkha là một chân lý cao quý nhưng không có nghĩa là không có hạnh phúc, sự hưởng thụ và lạc thú trong cuộc sống. Có, và Đức Phật đã dạy nhiều phương pháp khác nhau để chúng ta có thể đạt được nhiều hạnh phúc hơn trong cuộc sống hàng ngày của mình. Tuy nhiên, trong phân tích cuối cùng, thực tế vẫn là niềm vui hoặc hạnh phúc mà chúng ta trải nghiệm trong cuộc sống là vô thường. Chúng ta có thể tận hưởng một hoàn cảnh hạnh phúc, hoặc bầu bạn tốt với người mà chúng ta yêu quý, hoặc chúng ta tận hưởng tuổi trẻ và sức khỏe. Không sớm thì muộn, khi những trạng thái này thay đổi, chúng ta sẽ trải qua đau khổ. Do đó, mặc dù có mọi lý do để cảm thấy vui mừng khi một người trải qua hạnh phúc, người ta không nên bám vào những trạng thái hạnh phúc này hoặc bị theo dõi bên cạnh và quên mất việc làm việc theo cách của mình để hoàn thành Giải thoát. Nếu chúng ta muốn chữa khỏi đau khổ cho mình, trước hết chúng ta phải xác định nguyên nhân của nó. Theo Đức Phật, tham ái hay dục vọng (tanha hay raga) là nguyên nhân của đau khổ. Đây là Sự Thật Cao Quý Thứ Hai. Con người khao khát những trải nghiệm thú vị, khao khát những thứ vật chất, khao khát cuộc sống vĩnh cửu, và khi thất vọng, khao khát cái chết vĩnh viễn. Họ không chỉ dính mắc vào thú vui nhục dục, của cải và quyền lực, mà còn với những ý tưởng, quan điểm, ý kiến, khái niệm, niềm tin. Và tham ái được liên kết với sự thiếu hiểu biết, tức là không nhìn thấy mọi thứ như thực tế của chúng, hoặc không hiểu được thực tế của kinh nghiệm và cuộc sống. Dưới sự mê lầm của Ngã và không nhận ra Anatta (vô ngã), một người bám vào những thứ vô thường, có thể thay đổi, dễ hư hỏng. Việc không đáp ứng được mong muốn của một người thông qua những điều này gây ra thất vọng và đau khổ. Hiểm họa của Ham muốn ích kỷ Tham muốn là ngọn lửa bùng cháy trong mọi chúng sinh: mọi hoạt động đều được thúc đẩy bởi ham muốn. Chúng bao gồm từ ham muốn thể xác đơn giản của động vật đến những ham muốn phức tạp và thường được kích thích giả tạo của con người văn minh. Để thỏa mãn dục vọng, các loài động vật săn mồi lẫn nhau, và con người chiến đấu, giết chóc, lừa dối, nói dối và thực hiện nhiều hình thức bất thiện khác nhau. Tham ái là một sức mạnh tinh thần mạnh mẽ hiện diện trong mọi hình thức của cuộc sống, và là nguyên nhân chính gây ra các tệ nạn trong cuộc sống. Chính sự thèm muốn này dẫn đến sinh ra lặp đi lặp lại trong chu kỳ tồn tại. Một khi chúng ta đã nhận ra nguyên nhân của đau khổ, chúng ta có thể đặt dấu chấm hết cho đau khổ. Cho nên, làm thế nào để chúng ta chấm dứt đau khổ? Loại bỏ nó tận gốc bằng cách loại bỏ tham ái trong tâm trí. Đây là Sự Thật Cao Quý Thứ Ba. Trạng thái mà tham ái chấm dứt được gọi là Níp bàn. Từ Nibbana bao gồm 'ni' và 'vana', có nghĩa là sự rời bỏ hoặc chấm dứt tham ái. Đây là trạng thái không còn đau khổ và các vòng tái sinh. Đây là trạng thái không tuân theo quy luật sinh, diệt và diệt. Trạng thái này cao siêu đến mức không ngôn ngữ nào của con người có thể diễn đạt được. Nibbana là Bất sinh, Không có nguồn gốc, Không được xử lý, Không được định hình. Nếu không có cái Bất sinh này, Không có nguồn gốc, Không được Điều trị này, Không có Dạng này, thì việc thoát khỏi thế giới điều kiện là không thể. Nibbana nằm ngoài logic và lý luận. Chúng tôi có thể tham gia vào các cuộc thảo luận mang tính suy đoán cao về Níp bàn hoặc thực tại tối hậu, nhưng đây không phải là cách để thực sự hiểu nó. Để hiểu và nhận ra chân lý của Níp bàn, chúng ta cần phải đi theo Bát Chánh Đạo, và rèn luyện và thanh lọc bản thân với sự siêng năng và kiên nhẫn. Thông qua sự phát triển và trưởng thành tâm linh, chúng ta sẽ có thể nhận ra Chân lý Cao quý thứ ba. Bát Chánh Đạo là Chân lý thứ tư dẫn đến Niết-bàn. Đó là một cách sống bao gồm tám yếu tố. Bằng cách bước đi trên Con đường này, chúng ta sẽ có thể thấy sự chấm dứt đau khổ. Bởi vì Phật giáo là một giáo lý hợp lý và nhất quán bao trùm mọi khía cạnh của cuộc sống, nên Con đường cao quý này cũng đóng vai trò là quy tắc tốt nhất có thể để dẫn đến một cuộc sống hạnh phúc. Việc thực hành nó mang lại lợi ích cho bản thân và người khác, và nó không phải là một Con đường được thực hành bởi những người tự gọi mình là Phật tử, mà bởi mỗi người hiểu biết.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).GIAO HOI PHAT GIAO VIETNAM TREN THE GIOI.PHAT GIAO CHUYEN PHAP LUAN KIM LIEN.TINH THAT.THICH NU CHAN TANH.AUSTRALIA,SYDNEY.10/5/2022.CHUYEN NGU TIENG ANH QUA TIENG VIET =THICH NU CHAN TANH.

Comments

Popular posts from this blog